Hai bộ phim kinh dị đẫm máu của năm 2017 về chứng mất ngủ

0
429

‘Sleep Curse’ và ‘Bluebeard’ đều mượn những phân tích tâm lý học về chứng mất ngủ để kể về tội ác. Mất ngủ đúng thật không tốt cho sức khỏe.

Rampage và A Quiet Place bám sát nhau trên bảng xếp hạng doanh thu

Chứng mất ngủ kinh niên được chia ra nhiều giai đoạn và mức độ nặng nhẹ khác nhau. Tuy nhiên chúng khác với các căn bệnh thường niên hay kinh niên khác ở một điểm, bạn không thể sống chung với nó cả đời. Sự thực thì nhiều người sống cùng AIDS, bền bĩ cùng ung thư nhưng các chứng bệnh tâm lý vô cùng nguy hiểm.

Trên thế giới có tồn tại căn bệnh mất ngủ di truyền FFI, chúng có khả năng gây tử vong rất cao và không có cách chữa trị. Trường hợp này được lý giải trong bộ phim ‘Sleep Curse‘ theo một cách đau đớn, tàn nhẫn nhất. Trường hợp khác phổ biến hơn là trầm cảm dẫn tới mất ngủ và phát triển thành rối loạn lưỡng cực. Nây là thứ căn cơ làm cái cớ cho chuỗi diễn biến trong bộ phim ‘Bluebeard‘.

1. Sleep Curse – Lời nguyền giáng xuống cả dòng họ

Trong năm 2017, điện ảnh Hoa Ngữ có duy nhất hai bộ phim đen tối được giới phê bình đánh giá từ tốt trở lên, đó là ‘The Great Buddha‘ và ‘Sleep Curse‘. Bảo rằng chúng đen tối vì cả câu chuyện và tông màu đều nặng nề, đen kịt. Nếu bộ phim còn lại sử dụng cách kể trào phúng, chỉ trích bề nổi thì ‘Sleep Curse‘ lặn sâu vào những góc khuất lịch sử và tâm lý con người.

Bộ phim mở đầu với đoạn phim tư liệu về quá trình mất ngủ triền miền của một người đàn ông nọ, một dự cảm bất an ập xuống ngay từ những phút đầu tiên. Người em gái cùng cha khác mẹ của bệnh nhân đó đến tìm giáo sư y khoa Lâm Tích Gia (Hoàng Thu Sinh đóng) vì cô biết giáo sư Lâm nghiên cứu căn bệnh này nhiều năm và nạn nhân sắp tới sẽ là cô. Vật thí nghiệm sắp tới của ông Lâm cũng là cô.

Từ đấy, Lâm Tích Gia dẫn dắt chuyện phim về lại quá khứ, để tìm hiểu nguyên do căn bệnh mất ngủ của gia đình ông và có thể liên quan tới những gia đình khác. Vào thời Trung quốc bị Nhật Bản chiếm đóng, cha ông bất đắc dĩ phải theo Nhật và chứng kiến những chuyện khủng khiếp, tàn ác của bọn tay sai phát xít. Dù cho ông cũng là một kẻ tay sai nhưng ông không như bọn chúng, ông cứu những người vô tội nhưng cứu bao nhiêu cũng không đủ.

Một đêm nọ, ông được lệnh ban thưởng cho một trong hai chị em nhà họ Mẫn, những cô gái vừa bị bắt trong thị trấn. Ông chỉ có thể cứu được một người nhưng có vẻ như ông đã chọn nhầm người. Cô chị không được cứu là một thầy phép, có thể thực hiện được lời nguyền rủa. Trước khi chết vì bị làm nhục đến kiệt sức, cô nguyền rủa cả đời dòng họ hai nhà Lâm và viên cảnh sát độc ác “muốn ngủ cũng không thể ngủ được”.

Đa phần thời lượng của ‘Sleep Curse‘ nghiên về mảng drama hơn horror nhưng kịch bản hấp dẫn của nó khó làm khán giả rời đi. Những tội ác chồng chất của bầy đàn lính Nhật và lời nguyền rủa của người phụ nữ kia được dẫn dát từ tốn và đầy đủ, tất cả đẩy lên một cao trào đẫm máu, không khoan nhượng, không từ bi và điên loạn đến tận cùng.

Sleep Curse‘ có hai điểm cộng rất lớn: một là hình ảnh cắt xé cơ thể người hay dựng lại phim trường lịch sử chân thực và hai là mô tả phân tích tâm lý người bị chứng mất ngủ FFI. Cả câu chuyện ma ám của nó cũng góp phần tăng không khí rùng rợn đến tê liệt của bộ phim. Tuy nhiên, chuyện ma ám thần bí cũng là một con dao hai lưỡi khi nó khiến diễn biến tai quái của chứng rối loạn mất ngủ bị suy giảm đi nhiều, nhường chỗ cho thế lực ma quỷ.

2. Bluebeard – Cái bẫy của lời thì thầm

Bộ phim neo-noir ‘Bluebeard‘ của đạo diễn nữ đạo diễn Lee Soo Youn là tín hiệu vui cho điện ảnh Hàn Quốc, vì lâu lắm rồi mới có một bộ phim được dẫn đường bởi góc nhìn của một nhân vật mới được thực hiện tốt đến vậy.

Nhân vật chính là bác sĩ Seung Hoon, cũng là một người hâm mộ truyện trinh thám. Trong một lần gây mê nội soi cho một bệnh nhân, anh nghe thấy ông ta nói trong vô thức cách giết và thủ tiêu xác một người phụ nữ. Tình cờ hay định mệnh khi Seung Hoon thuê nhà của người đàn ông này, chứng kiến cách ông ta ăn thịt sống và tách thịt lợn chuyên nghiệp, ngay lúc này báo đài cũng đưa tin về thi thể một người phụ nữ không đầu dưới lớp băng tan của sông Hàn.

Quan trọng hơn, Seung Hoon đứng từ xa thấy một túi ni lông đen chứa một vật gì đó giống như đầu người, cất ở kho đông lạnh của người đàn ông ấy. Anh ta quyết định chôm vật đó về làm chứng cứ.

Dưới con mắt phân tích của Seung Hoon, chân tướng của vụ án dần hé mở nhưng việc sống kề cạnh một tên giết người hàng loạt (như lời đồn về ông chủ nhà) có quá nhiều bất an. Anh ta bị gài bẫy, con trai anh ta bị bắt làm con tin, mọi bằng chứng đổ về một nghi can duy nhất là anh ta, v.v.. Tuy nhiên, mọi chuyện có thực đúng là như thế?

Hay cái lò mổ người đẫm máu kia thực ra đã đặt ở một nơi khác?

Các chương sau của bộ phim được lật ngửa liên hồi và góc nhìn lúc này không còn riêng Seung Hoon nữa. Tất cả bắt đầu từ lúc cánh cửa phòng trọ anh ta đóng lại và mở ra khi anh lao vào đâm kẻ đột nhập, góc nhìn của bộ phim đã bị thay đổi. Vì kẻ bước ra với vết đâm đó là một người hoàn toàn lạ mặt trong câu chuyện này, một nhân vật chưa từng xuất hiện vì Seung Hoon đã quên không kể với chúng ta. Hung thủ của bộ phim liên tục bị thay đổi nhân dạng từ đó.

Kẻ đáng thương trong bộ phim này bị chứng rối loạn lưỡng cực, vô trách nhiệm và ảo giác do trầm cảm đến mất ngủ. Lee Soo Youn đã khai thác bệnh nhân này khá đầy đủ triệu chứng, khá tốt về mảng tâm lý nhưng về mặt trinh thám, ‘Bluebeard‘ không thực sự thành công. Không khó để đoán kết thúc và kẻ chủ mưu của bộ phim, dù đã cố gây bất ngờ nhưng hiệu quả của phim đạt được không cao.

Rampage và A Quiet Place bám sát nhau trên bảng xếp hạng doanh thu

Facebook Comments

TRẢ LỜI

Vui lòng nhập bình luận
Vui lòng nhập tên